top of page
  • Ảnh của tác giảAmy Duong, Nikkiduong

Tôi muốn quên


Nhà cửa khang trang khắp đó đây

Chăn giường ươm giấc ngủ nồng say

Ra-dio rỉ rả ru lời, nhạc...

Đưa người vào mộng đẹp tương lai

Bỗng dưng cơn sóng dậy đất bằng

Ác dịch từ đâu giáng xuống trần

Giết hại bao người trên thế giới

Không kể quan quyền hay thứ dân

Hởi nước Việt Nam cố hương tôi

Thấy người bị dịch vỗ tay cười

Bô hô cái miệng “...Khi dịch tới

Đảng ta sẽ đập chúng tơi bời...”

Đảng ơi, dịch đã đến rồi kia...

Chẳng kể sáng, chiều, hay đêm khuya

Bệnh nằm la liệt... thây chồng chất

Ai khóc hộ ai... sớm chia lìa!

Trốn dịch bao người trở lại quê

Đảng đuổi không cho dân trở về

Phòng thiêu, nhà xác đầy thi thể

Ngủ đường, ngủ chợ... quá thảm thê!

Cấm chợ ngăn sông sống cách ly

Không tiền, không thuốc, bịnh... ăn gì?

Không nhà, không xe chạy lánh dịch

Màn trời chiếu đất... chẳng còn chi

Bây giờ cùng túng ngữa tay xin

Lòng nhân thế giới cứu dân tình

Thuốc chủng cho dân, đem đi bán

Kẻ ấm phì da, kẻ linh đinh...

Bạn bảo tôi: “...Hãy quên chuyện xưa

Quên cảnh đớn đau giặc cày bừa

Quên ngày Tàu cộng tràn vào chiếm

Rùng rợn ầm đùng đạn pháo mưa...”

Tôi cũng muốn quên những thê lương

Khóc cha chết trận ở sa trường

Khóc anh bức tử trong cải tạo

Gia đình tan tác... ôi bi thương!

Từ dạo ra đi chẳng trở về

Đôi khi buồn nhớ chốn sơn khê

Giặc đã gây bao nhiêu tang tóc

Còn kẻ sắc son, vẹn câu thề...

Hắt hiu, xao xác buồn mênh mang

Cố hương cẩm tú nước Việt Nam

Những hồi ức đẹp... còn bên đó

Tôi muốn quên, nhưng vẫn nhớ thêm...”

 

DƯ THỊ DIỄM BUỒN

Emai: dtdbuon@hotmail.com

4 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Dòng sông và bến xưa

Bến xưa vẫn còn đây mà dòng sông khóc ly biệt ''đêm trở mình nghe tiếng lá khua xào xạc. Tôi ngậm ngùi cho một kiếp cầm ca, Quê hương Cố quận tôi đâu? Mà sao tôi lại ở chốn ni.Trời thì quen, nhưng đất

bottom of page