top of page
  • Ảnh của tác giảAmy Duong, Nikkiduong

TRONG TÙ KHÔNG CÓ XUÂN

“Viết theo tâm sự cựu Tr/Tá Dù

Hoàng Ngọc Liên” DTDB

Gió đông lạnh buốt thổi Mây trắng từng cụm bay Cây lá hoa cằn cỗi Bướm cợt đùa nắng mai

Trắng, hồng, xanh, hoàng yến Hoa thắm nở ven rừng Mới biết mùa xuân đến Cõi lòng, ôi bâng khuâng!

“...Nhớ mùa xuân năm đó Chiều ba mươi dừng quân Đình chùa vang trống mõ Rước ông bà, đón xuân…

Chuông giáo đường lồng lộng Đêm giao thừa tưng bừng Không gian như ngừng động Xuân ơi đẹp vô cùng

Bàn thờ nhang nghi ngút Thoang thoảng tỏa hương trầm Hoa đào cắm bình lục Mứt, bánh, trà… đầy mâm

Dưa hấu hồng xuân mới Ngày Tết khách viếng thăm Họ hàng, con cháu tới Chúc hạnh phúc tròn năm...”

Nay giữa rừng giá lạnh Tết chỉ là dư âm… Và cõi lòng hiu quạnh! Rai rức nhớ thương thầm

Trại tù rào kín mít Toàn bằng loại tre gay Cành nhánh đương chằng chịt Thành tường lũy chạy dài

Tù nhân không buồn trốn Bởi bao quanh rừng già Núi chập chùng lởm chởm Qua suối... máu rướm da

Vào rừng thiêng nước độc Cọp, beo… chờ người qua Vùng núi đồi hiểm hóc Khó vẹn toàn đi ra…

Tù nhân không lành áo Gió bấc cắt thịt da Ơi mùa xuân áo nảo Se thắt nỗi nhớ nhà!

Chén bo bo lạnh ngắt Lũ ruồi nhặng bay rong Hơi núi rừng hiu hắt Không bằng nỗi lạnh lòng

Đè nặng lưng liềm búa Đập đá hay phá rừng Đào mì hay cấy lúa Trong tù không có xuân

Lao dịch dưới bưng lãng Mười mấy độ xuân tàn Người tù không bản án Ước mơ gì xuân sang!

 

DƯ THỊ DIỄM BUỒN

2 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Tôi lại khóc

Ngày 11, tháng 9 năm 2001 (Hai tòa lầu ở New york bị khủng bố) Tôi lại khóc trước tang thương đổ nát! Chuyện xứ người sao thắt thẻo đoạn trường? Nhớ ngày nào giặc chiếm, bỏ quê hương Bằng ghe nhỏ,

Comments


bottom of page