top of page
  • Ảnh của tác giảAmy Duong, Nikkiduong

Hình bóng

Rời Trị Thiên người đi trong mưa bụi

Mái tranh xa thấp thoáng dưới chân đồi

Khói Lam tỏa, che dáng rừng bóng núi

Rặng cây buồn le lói ánh chiều rơi

Hơi gió thu nhuộm lá vàng tháng tám

Đảo Trí Vân mờ ảo nước liền trời

Hải âu lượn, trời buồn giăng mây xám

Sóng chập chờn hiền dịu lắm biển ơi!

Vách đá bốn bề, nước xanh bát ngát

Đảo nghiêng nghiêng, tha thướt bóng dừa soi

Đêm dần đến, ánh tà dương sắp tắt

Bóng trăng lên lộng lẫy sáng chân trời

Muôn sóng lụa nhấp nhô dài xa tít

Trên trời cao lác đác ánh sao rơi

Càng về khuya không gian càng tĩnh mịch

Sóng rì rào vọng lại tiếng trùng khơi

Vầng hồng tỏa tím, vàng loang mặt nước

Đàn hải âu xoãi cánh lướt ra khơi

Gió biển mặn đùa mây bay đi trước

Tiếng dân chài đưa tình biển lên ngôi

Thời gian đi, nước trời không hẹn ước

Trên tầng không, hiện rõ cánh chim bay

Tàu xuôi ngược trăm hải trình vấn bước

Khi qua rồi vết tích cũng mờ phai...

Người thủy thủ sao trầm ngâm đứng đó?

Đã xa rồi, trời nước vẫn xanh lơ

Có còn chăng trùng khơi rền trong gió

Ta hữu tình... trời biển vẫn nên thơ!

 

T/g: DƯ THỊ DIỄM BUỒN

3 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Tôi lại khóc

Ngày 11, tháng 9 năm 2001 (Hai tòa lầu ở New york bị khủng bố) Tôi lại khóc trước tang thương đổ nát! Chuyện xứ người sao thắt thẻo đoạn trường? Nhớ ngày nào giặc chiếm, bỏ quê hương Bằng ghe nhỏ,

bottom of page